Thiền dưỡng sinh: Ân nhân của tôi

22:25 - 03/10/2019

Thấm thoát trôi qua, tôi đến với thiền đã 5 năm rồi. Thời gian không quá dài nhưng cũng không phải là ngắn.

Thiền dưỡng sinh: Ân nhân của tôi

Cơ duyên tôi đến với thiền rất tình cờ. Tôi còn nhớ rất rõ đó là lần con gái thứ 2 của tôi đi cấp cứu ở bệnh viện về (Cháu bị bệnh bại não, thời gian ở viện nhiều hơn ở nhà). Có chú ở địa bàn chồng tôi đến thăm và giới thiệu tôi đến nhà thầy Nguyễn Xuân Điều để học thiền sẽ giúp được con tôi rất nhiều. 
Thú thật, tôi là một bác sỹ. Lúc đầu nghe chú nói, tôi không tin và nghĩ rằng điều đó thật huyễn hoặc. Bởi, tôi nghĩ y học đã tốn rất nhiều công sức với những bệnh nhân như con tôi mà kết quả điều trị không như mong đợi. Tôi bán tín, bán nghi nhưng chồng tôi động viện “Thôi em cứ đi học xem có gì được cho con không”. Chúng tôi luôn xác định sẽ dành những điều tốt đẹp nhất cho đứa con bé bỏng tội nghiệp.
Tháng 9/2010, tôi theo học lớp cấp I và ngay sau khi kết thúc buổi học đầu tiên những nghi ngờ của tôi về thiền đã giảm. Sau 5 buổi học thì tôi đã bị thuyết phục hoàn toàn, bởi những điều tôi được học ở đây đều được lý giải trên cơ sở khoa học rất rõ ràng, minh triết. Tôi bắt đầu miệt mài học tập để chữa trị cho con. Lúc này, con gái tôi 2 tuổi nhưng vẫn chưa đứng được, 2 chân cháu rất yếu, lúc nào cũng khò khè vì tăng tiết đờm rải, không biết nói, phản xạ rất chậm. Khi chưa học  tôi có đưa con đi học lớp “phục hồi chức năng”.
 
Thú thật là khi con tập, mặc dù tôi là bác sĩ nhưng cũng không đủ can đảm mỗi khi nghe tiếng con khóc thét trong phòng tập. Tôi xót con chỉ muốn lao vào ôm con về không tập nữa. Đồng nghiệp của tôi động viên “chỉ ít bữa nữa là nó quen, sẽ không khóc nữa”. Sau mỗi buổi tập, con khóc khản cả tiếng, người ướt đẫm mồ hôi như tắm vì cháu luôn chống lại bài tập. Nhìn con như thế, tôi chỉ biết đứng nhìn và khóc. Tập mãi mà con vẫn khóc! Cho đến khi tôi đi học thiền, tôi quyết định cho con nghỉ học phục hồi chức năng. Tôi liều chuyển phương pháp điều trị bằng năng lượng dưỡng sinh do chính tôi thực hành.
 
Thời gian đầu, tôi không biết cứ thiền xong 60 phút đến 90 phút là tôi đặt tay cho con nhưng thấy cháu bị táo bón. Tôi gọi điện hỏi thầy Điều, thầy hướng dẫn rút ngắn thời gian đặt tay xuống vì năng lượng vào nhiều nên cháu bị táo bón. Tôi đã   nghe theo hướng dẫn của thầy và quyết định thiền ngay trong phòng ngủ của con. Vậy là đêm nào cũng vậy, tôi chờ cho con ngủ và ngồi thiền. Sau bao nhiêu năm tháng kiên trì tập luyện thiền đã không phụ lòng tôi, điều kì điệu đã đến, niềm vui vỡ òa khi con gái tôi từ một đứa trẻ được chuẩn đoán là “Bại não thể nhẽo”, không đứng được, 4 tuổi vẫn đi bằng 2 đầu gối bỗng dưng một ngày cháu tự đứng dậy và đi được. Niềm vui ngập tràn, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi và con đã chiến thắng mà không dựa vào sự cạn thiệp của tây y lẫn đông y.
 
Thiền đã mang lại cho tôi lợi nhuận kinh tế, bởi chi phí chữa bệnh cho con  rất lớn. Giờ đây, con tôi biết hát, biết nghe, biết đi và hiểu những thông tin từ người khác. Còn gì sung sướng và hạnh phúc hơn với những bà mẹ có con bị mắc bệnh giống con tôi.
Thiền làm tâm tính của tôi thay đổi, tôi dịu dàng, tự tin và bản lĩnh hơn (Trước đây, tôi rất nóng tính), dũng cảm hơn trước sóng gió cuộc đời. Bởi ở trong thiền là tình yêu thương vô bờ bến, là động lực thúc đẩy, là con đường đưa tôi đến cái đích  của đức tính bền bỉ và nhẫn nại.  Trong thiền, tôi tìm thấy sự ấm áp của tình người, sự nhiệt tình giúp đỡ vô điều kiện của thầy cô dành cho tất cả các học viên, điều đã trở thành của hiếm trong thời buổi mà ai ai cũng tìm đủ mọi cách và bất chấp tất cả để lo “cơm áo gạo tiền”.
 
Thiền đã giúp tôi tránh được rất nhiều phiền toái trong cuộc sống. Mọi thứ cứ như được báo trước, chỉ những người thiền mới hiểu đó là tác dụng hoạt động của các trung tâm năng lượng trong cơ thể . Khi tôi gặp khó khăn luôn có người giúp đỡ, đó là cái thiện trong thiền mang đến cho tôi. Thầy nói với chúng tôi rằng: “Người gây hại cho ta là phúc, ta gây hại cho người là họa”. Và tôi đã đưa lời dạy của thầy vào cuộc sống của mình, nguyên tắc sống là cố gắng không gây khó khăn cho người khác, giúp đỡ người hết sức nếu có thể bởi luật “nhân quả” là có thật. Và một điều kì diệu nữa đã xảy ra mà theo thầy thì đó là cái duyên với từng người. Khi thiền, tôi có thể giao lưu được với thế giới bên kia (người  đã khuất), tôi có thể giúp  và dẫn họ đi về nơi tu luyện để rồi siêu thoát. 
 
Ngày mai là ngày 27/2 – ngày thầy thuốc Việt Nam, với tâm tư của một bác sĩ, tôi muốn viết đôi lời chia sẻ những gì tôi đã trải nghiệm cùng thiền, một môn mà trong trường y tôi không được học. Tôi rất mong một ngày gần đây, thiền sẽ được đưa vào chương trình đào tạo ngành y như một phương pháp “bổ sung cho y học hiện đại”.
 
Em cảm ơn thầy cô với tấm lòng thành kính, người đã gieo những mầm thiện, người đã mang lại sức khỏe và bình an cho bao nhiêu tầng lớp. Nhân ngày 27/2, em chúc thầy, cô mạnh khỏe và ngày càng mang duyên lành đến cho mọi người hơn nữa. 
Điều cuối cùng, tôi muốn nói với tất cả những ai đang đến và sẽ đến với môn học này rằng thiền rất bổ và rẻ. Đặc biệt, thiền không bao giờ phụ người siêng năng luyện tập “Hãy trải nghiệm cùng chúng tôi”.
                                                                              
Hà Nội, 27.02. 2014
BS  Trần Thị Kim Liên