Thiền đã giúp tôi tìm lại chính mình

20:40 - 22/03/2019

“Điều quan trọng nhất là bạn dành đủ thời gian để lắng nghe chính bản thân mình, bạn sẽ trưởng thành và là con người toàn vẹn, khi bạn hoàn thành tốt đẹp cuộc hành trình bên trong.” 


     Thầy chỉ cho tôi những điều tôi từng ước ao là có thật: về một thế giới trong trẻo, ngoài gia đình, tình yêu thương cho đi là vô điều kiện, là con người được hoàn toàn có thể nuôi sống bản thân và gia đ

Thiền đã giúp tôi tìm lại chính mình

Thiền đã giúp tôi tìm lại chính mình

Hải Bình


     “ Bạn đang ở trong một căn phòng ánh sáng êm dịu và không khí trong lành”…tiếng Thầy cất lên khi một ngày cũ kết thúc cũng là thời điểm bước sang ngày mới, lòng bỗng cảm thấy reo lên mừng rỡ như được về nhà sau chuyến đi mỏi mệt.


     Đến lớp Thiền trong một tâm trạng không thể chán chường hơn, trước đó giấu mọi người đi khám tâm thần và uống thuốc trầm cảm đã 2 tháng, 2 lần thay thuốc, trong rất nhiều năm, lâu lâu lại phải nhờ đến thuốc an thần như một biện pháp dự phòng tránh mình làm điều gàn dở nhưng thâm tâm vẫn biết nó đã và đang không giải quyết được gốc rễ. Nếu dùng hết sức bình sinh để sống bình thường thì tối đa cũng chỉ được 6 tháng lại trở về với trạng thái mỏi mệt triền miên, không tập trung, giảm hứng thú và các loại bệnh từ thực thể đến tinh thần cứ lần lượt ghé thăm.


     Khi 13 tuổi tự hỏi: tôi đến thế giới này để làm gì? Mọi thứ thật khó hiểu và khó nắm bắt, điều gì là đúng, điều gì là sai? Bản chất của sự việc có chỉ đơn thuần là những thứ mình nhìn thấy, nghe thấy, sờ thấy?


     Lúc 23 tuổi tự hỏi: mình ở đâu trong thế giới này? Có bị sinh nhầm thời không nhỉ? Có bất thường không khi tất cả mọi người đang giành nhau những cơ hội nhỏ nhất để kiếm tiền và nhao ra bon chen thì cứ mở to mắt mơ đến những điều lý tưởng tốt đẹp.


     Đến tuổi 33 lại tự hỏi: tháng này kiếm được bao nhiêu tiền? Đời dậy tôi rằng, và cũng đến lúc tôi hiểu rằng, mọi điều màu hồng chỉ có khi ở trong vòng tay cha mẹ, đời vốn bạc và lạnh lẽo đến lạ? Con người sống được nhờ máu đỏ hồng trong tim, vậy mà lại cư xử với nhau bằng thứ máu tím hoang hoải, man rợ, chết chóc.



     Thời gian cuốn phăng những băn khoăn tuổi trẻ để rồi lao vào cuộc mưu sinh vật vã, nhưng nào có biết chúng vẫn ở đâu đó rất sâu, từng ngày từng tháng ăn mòn chút niềm tin nhỏ bé còn lại và chỉ biết than khóc “Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng”…


Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
 
Tôi là ai mà còn trần gian thế
 
Tôi là ai, là ai, là ai?
 
Mà GHÉT quá đời này.



     Và đến một ngày sau trăm vạn ngày giữa đời, bỗng muốn ngồi lại, bỗng muốn tìm thấy mình…chỉ mong được một lần thôi trả lời được câu hỏi : ta là ai? Trong tất những hỗn độn toan tính này, trong những sự lựa chọn cư xử chân thành tốt đẹp hay lạnh lùng này, ta là ai? Khao khát có thể đẩy ta đến nơi có nắng, có hoa, nơi có yêu thương mà không cần phải dẫm lên ai đó để đạt được.


     Có bao giờ bạn tò mò muốn biết phải chăng những chuyện đồng cốt, yểm bùa là có tác dụng thật, những chuyện dùng âm binh và các thể lực âm để hại nhau là thật? Và chính bạn là nạn nhân của những thứ đó. 


     Là thật, nếu một lần nhìn và cảm nhận thấy chúng, bạn sẽ thấy chúng ở khắp nơi, hoành hành như ở chốn không người bởi chúng ẩn nấp trong bóng tối, không ai có thể sờ nắm hay nắm bắt được chúng, chúng đang điều khiển cả xã hội này theo âm mưu của vài kẻ độc ác muốn huỷ hoại cả đồng bào mình, cả dân tộc mình vì quyền lợi trước mắt của một nhóm người độc ác!


     Đã có bao nhiêu người và mất rất nhiều thời gian để người ta hiểu được điều đó là thật, là có một thế giới khác đầy oan ức, kìm kẹp, lởn vởn và muốn báo thù tồn tại chung với những con người bằng xương bằng thịt do cha mẹ sinh ra.


     Nếu bạn không tin vào điều đó, tại sao bạn lại tin vào gọi hồn, bạn lại tin vào cầu khấn vị này vị kia để được lộc, khi được lộc bạn vui vẻ hoan hỉ đi khắp nơi khoe và lần sau lại xin nhiều hơn nữa? Ai cho bạn? Lộc đó ở đâu ra? Nếu tin vào những điều đó, tại sao bạn lại không tin là có một thế giới khác mà chính bạn không thể lý giải?


     Trong hành trình tìm lại chính mình, bên tai tôi là giọng nói ấm áp đầy yêu thương của Thầy:


“Điều quan trọng nhất là bạn dành đủ thời gian để lắng nghe chính bản thân mình, bạn sẽ trưởng thành và là con người toàn vẹn, khi bạn hoàn thành tốt đẹp cuộc hành trình bên trong.” 



     Thầy chỉ cho tôi những điều tôi từng ước ao là có thật: về một thế giới trong trẻo, ngoài gia đình, tình yêu thương cho đi là vô điều kiện, là con người được hoàn toàn có thể nuôi sống bản thân và gia đình bằng năng lực của mình mà không cần nhờ đến bất cứ một sự “Xin cho” không rõ ràng nào. Ai đó có thể nói tôi ngờ nghệch, nói tôi đơn giản và một màu…nhưng được là chính mình chẳng phải là khát khao của bao người sao? 


     Hãy thành thật với bản thân một lần thôi, tất cả có phải là tiền tài hay danh vọng đem lại cho bạn sự bình an? Hay là tình thương yêu chân thành với đồng loại của chính mình?


     “Con đường lên dốc và xuống dốc vẫn là một, chỉ khác nhau ở sự lựa chọn đúng hay sai theo quy luật nhân quả của vũ trụ”.


     Chúc các bạn có lựa chọn đúng như tôi.


Hà Nội, 19.1.2016