Chuyện buồn Hoa phượng - chia sẻ của học viên thiền dưỡng sinh

11:29 - 06/10/2019

(Nhờ tập Thiền của Bộ môn “Trường sinh học dưỡng sinh” mà tôi đã nhận biết được “Tâm hồn không mạnh mẽ thì không thể vượt qua được thử thách” và “Cái gì không phải là lửa thì không thể cháy được”, tình yêu thương của con người cũng như vậy!)

Chuyện buồn Hoa phượng - chia sẻ của học viên thiền dưỡng sinh

Ngày ấy, khi mình còn đang là học sinh Cấp 2 phổ thông ở một trường của thị xã, dáng mình gày nhỏ mảnh mai, các cụ ngày xưa thường ví như “Bồ liễu thảo” (Cỏ bồ liễu). Mẹ mình là giáo viên, cũng dạy ngay tại trường. Ba mình thì đi công tác xa, có thời kỳ hơn mười năm mới được  về thăm nhà. Mẹ mình sinh được hai con gái, mình là chị cả, hơn em gái 3 tuổi, vì thế hàng ngày ngoài việc học hành ra, mọi việc vặt trong nhà, mình đều phải gánh vác.

Nhớ lại những ngày tuổi học trò, có nhiều kỷ niệm vui buồn lẫn lộn. Những kỷ niệm vui, thường mỗi khi mình ngẫm lại, nó chỉ thoáng qua, nhưng những kỷ niệm buồn làm mình nhớ lâu hơn, nó như một vết thương bị cứa sâu, rất khó lành. Mỗi lần nhớ lại những kỷ niệm buồn, mình thấy lòng xốn xang, thổn thức…nhưng mắt mình khô cong! Nước mắt mình thường “chảy vào trong”, it ai bắt gặp mình khóc bao giờ. Có lẽ đấy là cá tính riêng của mình, mặc dù mình cũng rất “nhạy cảm”, mình nhớ đã từng có lần thích một bạn trai từ lúc mình mới 8 tuổi, khi thấy cậu trai ấy mặc một chiếc quần xooc màu hoa cà, (chỉ thích thôi, nhất là những cậu trai nào hay bẽn lẽn).

    Mẹ mình là người ham mê công việc, Mẹ nấu nướng rất khéo và ngon. Mặc dù ở thời gian đó, hoàn cành kinh tế của nhà mình cũng như của mọi nhà khác còn rất khó khăn, nhưng Mẹ luôn tìm mọi cách lao động thêm để cải thiện sinh hoạt cho gia đinh. Nhà mình ở khu tập thể của trường, Mẹ mình ngoài giờ dạy học, còn chăn thêm 5 con lợn lai Tây, hàng ngày mình phải đạp xe đi đến một nơi trong phố để lấy nước gạo về cho lợn. Có một lần đi lấy nước gạo, lúc quay về, đang trên đường, trời xẩm tối lại lất phất mưa rét, bị vấp đổ xe, cả thùng nước gạo to đổ toẹt lai láng ra đường phố, mình cũng bị ngã đau, nhưng rồi ngay lập tức lồm cồm bò dậy, dùng đôi bàn tay run rẩy nhỏ bé nhanh nhanh vun vét nước gạo lẫn gốc rau, thức ăn…vào thùng. Đôi bàn tay tê dại.  Về đến nhà nhớ lại chuyện ngã xe, nước gạo đổ tràn trề, mình mới hiểu thấu tại sao lúc ấy chỉ có một mình, không ai chia xẻ với mình? Một cảm giác buồn và cô đơn khó tả lại tràn về! Mới hơn mười tuổi đầu, đã phải chịu đựng, trải qua những vất vả, vì thế mà mình không thể lớn mập như các bạn khác cùng lớp. Nét mặt của mình lúc nào cũng thấy buồn buồn như người chỉ có “một mình” và rât it nói.  

    Mẹ mình là người rất chu đáo trong việc chăm nuôi con cái. Bà làm những việc đó như thuộc bản năng tự nhiên. Tính Bà nguyên tắc, cứng nhắc, tình cảm hơi khô khan. Mọi ý định Bà đã quyết thì khó có ai thay đổi được, vì Bà nghĩ là mình  “luôn luôn đúng” trong mọi việc. Với con cái, Bà dạy theo cách riêng,  không khác gì “kỷ luật quân sự”. Cũng từ những phương pháp dạy dỗ như vậy cũng có phần hiêu quả, bọn mình mới biết được những việc bếp núc, chợ búa,  muối dưa, muối cà, may vá, đan móc len sợi khăn áo…là những việc khéo léo của đôi bàn tay phụ nữ. Cũng vì thế mà mình thuộc lòng hai câu thơ từ thời niên thiếu:

Gió đưa cây cải về Trời,

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay!

    Nhưng có một vấn đề mà Bà không bao giờ bàn luận đó là “Tình yêu lứa đôi”, Bà cũng không kể gì với con cái về mối tình của Bà với Ba của mình. Bà cũng không  trao đổi về chủ đề “Hạnh Phúc” với bọn mình, hình như Bà coi những thứ đó là xa xỉ, không phải là thứ Bà cần quan tâm ở cuộc đời này ngoài việc lo toan về  cuộc sống đơn thuần. Quả thật “Cái khó bó cái khôn”. Cái nghèo khó làm cho con người ta lãng quên, nhiều ước mơ bị chôn vùi.

    Mẹ mình có một người bạn thân, bà bạn ấy chỉ có một cậu con trai, học hơn mình một lớp. Chồng bà ấy là liệt sĩ đã hy sinh trong kháng chiến. Cậu con trai của bà trông mặt mũi cũng sáng sủa, giỏi gấp đồ chơi bằng giấy, làm những cây dừa xinh xinh rất hấp dẫn từ những phim ảnh cũ. Riêng chữ viết của cậu ấy thì như chữ viết ngoáy của bác sĩ thời thượng. Bà bạn rất nuông chiều cậu trai cưng của mình, it khi bà quở mắng vì cậu ta là nguồn tình cảm thiêng liêng duy nhất mà chồng bà đã để lại cho bà trên cõi đời này. Tuổi của bà vẫn chưa cao, bà vẫn còn những nét hấp dẫn của người phụ nữ, vì thế có những đám mày râu ngỏ lời tỏ tình, muốn được trở thành chỗ dựa về tinh thần và vật chất cho mẹ con bà, nhưng bà lạnh lùng không chấp thuận. Hình như bà luôn ngóng đợi một người nào đó ở rất xa, chắc đó là người đã khắc ghi trong tim bà những gì khó quên. Bà là người nén chịu được sự cô đơn…

    Vào một buổi chiều muộn, cậu con trai của bà bạn Mẹ tôi vừa tan học, cậu ta đi cùng một thằng bạn nữa vào nhà mình xin nước uống. Mẹ mình chỉ cho hai cậu ấy xuống bếp, có nước lá vối ủ ở cái ấm bằng đất nung để gần chạn bát, uống xong hai cậu ấy ra về. Cùng ngay lúc ấy Mẹ tôi hơt hải hỏi:

- Tờ tiền10 đồng của tao để trong chạn bát, tiền ấy để sáng mai đi đong gạo ăn, tự nhiên biến đâu rồi,  mày có lấy không đấy hả con?

- Dạ, con không biết ạ.

- Thế sao tờ 10 đồng lại biến đi đâu rồi? Mày không lấy sao lại mất? Nhà chỉ có hai mẹ con, lạ quá nhỉ?

    Tôi chợt nhận ra hai thằng học sinh lúc nãy vừa vào bếp xin nước uống, tôi vội chạy vọt ra sân đuổi theo, đi qua sân trường, chạy qua các hàng cây phượng vĩ còn sót những bông hoa cuối mùa vẫn còn đỏ rực dưới ánh nắng chiều muộn, trong lòng tôi như lửa đốt. Chạy được một lúc thì tôi đuổi kịp được hai thằng ấy, tôi quát lên: “Hai cậu kia đứng lại”, và tôi dằng chiếc cặp của cậu con trai bà bạn Mẹ tôi. Nhanh như cắt tôi thấy thằng ấy nó dúi vào tay của thằng bạn đi cạnh một vật gì đó. Tôi lục lọi khắp trong chiếc cặp sách của thằng ấy, không thấy tiền đâu! Tôi quẳng trả lại nó chiếc cặp sách, thất vọng quay về. Được một đoạn thì gặp Mẹ cũng chạy theo tôi lúc trước, hai mẹ con cùng đi về, đến nhà, Bà hỏi: “Có thấy tiền không”?

    Tôi trả lời Mẹ là con không thấy. Lúc ấy mắt bà long lên, bà lôi xềnh xệch tôi vào bếp, một tay túm chặt áo tôi, một tay Bà rút cái que cời than đập vào lưng tôi túi bụi. Vừa quật Bà vừa thét: “Tiền của tao mày lấy giấu ở đâu? Giấu ở đâu hả con gan lỳ cóc tía? Mày bỏ ra đây ngay không thì tao xé xác mày ra bây giờ”….Tôi vẫn khăng khăng trả lời là “Con không lấy cắp tiền”. Roi vọt vẫn tiếp tục quật xuống cái thân “Bồ liễu” của tôi. Một bên tay áo tôi rách toạc ra, thật xót xa, mắt tôi mờ đi, bị đánh hàng bao nhiêu roi đau đớn như vậy nhưng răng tôi cắn lại, tôi không hề bật khóc. Có lẽ vì nỗi oan ức tắc nghẹn trong lòng đã làm cho tôi trở nên một con người kiên cường của một thế giới khác lạ mà không phải ở thế giới khổ hạnh này. Trong đầu tôi bỗng vang lên một ca khúc mà tôi hằng ghi nhận trong lòng:

Đường xưa quen lối, tình dối người mang

Tình xưa trăm mối, một kiếp đa đoan…

    Ô hay! Sao cuộc đời này lại có những nỗi oan cừu mà không ai đứng ra để giải oan cho con người? Nỗi oan này đã trở thành nỗi đau khó quên trong tôi…Hôm ấy tôi nhớ là ngày 19.12.1975, ngày mang trong lòng tôi mãi sau này một triết lý “Hãy giầu lòng tha thứ”!

    Sáng hôm sau, trời vừa hửng. Tôi mở mắt nhìn qua cửa sổ bên giường của mình, ngoài kia là một ao Sen, vào mùa hạ hương ngát cả khu nhà. Gần sát cửa sổ là một vài cây hoa dại, cành lá lưa thưa vì thiếu nước, một cô chuồn chuồn kim bay lượn quanh mấy bông hoa như đang tỏ tình giống trong chuyện cổ tích xưa. Cô ta bay, cô ta múa hồn nhiên, màu thân của cô hòa cùng màu của hoa lá thành một khoảng trời riêng, cô thật vui và tự do! Ước gì mình cũng là cô “chuồn chuồn kim” của một thuở ấu thơ xa vời…

    Sau này, khi đang là sinh viên trường Đại học tổng hợp Hà Nội, tôi không phải ở ký túc xá như các bạn khác mà được ở nhà Bà trẻ họ hàng bên Mẹ, cách trường vài cây số. Có một lần tôi vừa đi học về thì Bà trẻ từ trong nhà chạy ra nắm tay tôi, lôi tôi đến bên chiếc xe đạp Diaman dựa bên tường nhà và tra hỏi: “Có phải cháu tự do lấy xe đi rồi làm xước khung xe phải không”? Tôi trả lời Bà trẻ là “Cháu không đi xe của Bà”. (Thật là ức nghẹn lên quá đầu)! Nhưng Bà trẻ vẫn khăng khăng; “Không cháu thì ai, xe không khóa, chỉ có cháu đụng vào thì nó mới bị xước như thế này” ! Tôi cố thanh minh như thế nào đi nữa Bà trẻ cũng không tin, Bà trẻ vẫn khẳng định xe bị xước khung là do tôi gây ra. Nỗi oan này cho đến nay cũng chưa ai giải được cho tôi, Bà trẻ thì đã qua đời mất rồi!

    Bây giờ tôi đã xây dựng gia đình,chồng tôi là một người chăm chỉ trong công việc, tôi được 2 con. Cuộc sống trăm bề phải lo toan, nhưng tôi cũng hết sức cố gắng để tạo nên một không khí gia đình hòa thuận, vui vẻ. Các con tôi là niềm an ủi và là chỗ dựa tinh thần vững chắc trong tôi, nhất là khi tôi gặp phải những trắc trở, rủi ro, thử thách và nỗi buồn oan ức trong cuộc sống thường ngày. Những lúc như vậy, tôi lại chợt thấy ánh mắt ngày xưa của Bà…

    Loài người chỉ khác các loài vật ở chỗ là biết yêu thương, có trí tuệ và trọng danh dự !

            “Giờ tốt nhất là giờ trước bình minh”

Hà nội, 19.XII.2015

TS Kim Lan